
Dấu Ấn Đức Tin – Hành Hương Qui Nhơn
Bình Định không chỉ có biển khơi,
Không chỉ có sóng vỗ mềm môi,
Không chỉ có gió lướt ngang trời,
Mà còn thôn xóm hiền hòa, tĩnh lặng.
Nơi con người chân chất tình thân,
Sớm mai, gà gáy vang lừng,
Chiều về, khói bếp tỏa lưng chừng,
Bốn mùa vọng tiếng kinh trầm lắng,
Mỗi thánh lễ, gieo hạnh phúc thiêng liêng.
Những đồng lúa xanh mướt triền miên,
Những lũy tre vững vàng bên lối,
Vẫn đứng đó, mặc thời gian dời đổi,
Như chứng nhân cho nghĩa tình bền lâu.
Bình Định có tất cả,
Một vùng quê đằm thắm nghĩa nhân,
Mỗi lời nói, mỗi bước chân,
Đều hòa nhịp với ân tình sâu thẳm.
Nước Mặn – Nơi Chữ Quốc Ngữ Khai Sinh
Ngày ấy, lời Chúa ngân vang,
Bên bờ Nước Mặn rộn ràng tiếng thơm.
Những con chữ nở theo làn gió sớm,
In dấu thời gian trên trang sử rạng ngời.
Francisco de Pina, Alexandre de Rhodes,
Những linh mục tận hiến cuộc đời,
Lặng lẽ viết dưới nắng trời xứ Quảng,
Chữ Quốc ngữ thành ngôn ngữ quê hương.
Dẫu năm tháng phôi pha dấu tích,
Nước Mặn vẫn vẹn nghĩa vẹn tình,
Tín hữu về đây trong làn hương khói,
Tìm bóng hình xưa giữa ánh thiêng liêng.
Nhà Thờ Chính Tòa Qui Nhơn – Ánh Sáng Duyên Hải
Giữa phố biển Quy Nhơn tĩnh lặng,
Nhà thờ vươn cao như lời cầu kinh.
Mái nhọn thắp sáng trời xanh,
Chuông ngân vọng mãi an lành nhân gian.
Từng thế hệ tìm về quỳ lặng,
Ánh kính màu soi rạng niềm tin,
Lời kinh thánh thót thanh bình,
Nguyện cầu Chúa giữ phúc lành trần gian.
Mằng Lăng – Dấu Tích Ngàn Năm
Qua bao mùa trăng lặng lẽ,
Qua bao bước chân không ngơi,
Mằng Lăng vẫn đứng giữa trời,
In dấu thánh Anrê rạng rỡ.
Cuốn sách chữ Quốc ngữ đầu tiên,
Tựa hạt giống gieo vào lòng đất,
Từ Mằng Lăng, vươn rộng, bừng lên,
Trở thành tiếng mẹ dịu êm muôn đời.
Tường đá ghi bao hơi thở,
Bước chân ai vọng tiếng nguyện cầu,
Dẫu thời gian xóa màu rêu cũ,
Lòng tin vẫn sáng ngời sau tháng năm.
Những Hành Trình Hành Hương
Có một nơi gọi là Trung tâm Thánh Thể,
Nơi bàn tay tìm kiếm bình an,
Lời kinh vang nhẹ giữa trời lộng gió,
Như mẹ hiền ru giấc nồng say.
Bí tích nhiệm mầu dâng ân sủng,
Làm con tim rạng rỡ sáng ngời,
Là lương thực của muôn người,
Dẫn về một cõi muôn đời yêu thương.
Ghềnh Ráng – Đức Mẹ Biển Đông
Ghềnh Ráng sóng vỗ êm đềm,
Đức Mẹ đứng đó dịu dàng tay nâng.
Biển trời mênh mông vỗ về con trẻ,
Che chở hồn người giữa bể dâu.
Ánh trăng rọi bóng xuống cầu,
Lời kinh Mẹ dặn ngọt sâu ân tình,
Bàn tay Mẹ dịu êm như sóng,
Ru giấc mơ về chốn an nhiên.
Trại Phong Qui Hòa – Bóng Hàn Mạc Tử
Có một nơi gọi là Qui Hòa,
Nơi vết thương xưa chưa lành hẳn,
Nhưng ánh sáng yêu thương rực cháy,
Như hoa nở giữa trời trong xanh.
Hàn Mạc Tử – hồn thơ lai láng,
Giữa cuộc đời dằng dặc đớn đau,
Từng câu chữ thầm thì khe khẽ,
Như lời nguyện cứu rỗi nhân gian.
Mỗi con chữ sáng như sương sớm,
Tỏa thơm giữa cánh đồng hoa,
Chở theo niềm tin và hy vọng,
Giữa Qui Hòa thánh thiện an nhiên.
Chủng Viện Làng Sông – Con Ngươi Của Giáo Phận
Giữa vùng đất lặng thầm sâu lắng,
Chủng viện đứng tựa ánh trăng ngà,
Hơn trăm năm vẹn nghĩa nhà,
Gieo hạt đức tin nở hoa tâm hồn.
Bao lớp chứng nhân từ đây bước tới,
Mang theo niềm tin vững vàng,
Dẫu tháng năm có đổi dời,
Lời kinh vẫn vọng giữa trời an nhiên.
Nhà In Làng Sông – Khơi Mở Tri Thức Và Tình Yêu
Nhà in Làng Sông, một thời rạng rỡ,
Nơi từng trang giấy đượm chữ tinh khôi,
Mang theo trí tuệ khắp nơi,
Như con sông chảy không ngừng nghỉ.
Mỗi cuốn sách là nguồn ánh sáng,
Dẫn bao thế hệ tới chân trời xa,
Dẫu thời gian phủ màu qua,
Nhà in vẫn giữ tinh hoa rạng ngời.
Bình Định – Đâu Chỉ Có Sóng Và Gió
Hãy đến đây, không chỉ nghe biển hát,
Không chỉ đắm mình trong nắng mai,
Mà còn cảm nhận muôn lời nguyện thầm,
Như tiếng lòng hòa cùng nhịp sống.
Lắng nghe tiếng Chúa ngân vang,
Lời kinh dịu ngọt như lời mẹ ru,
Giữa bao phong ba dâu bể,
Bình an vẫn còn, trong từng dấu xưa.
【Cát Đen】